Truyện: Sự tích hoa đào
Ngày xưa, ở phía Đông
núi Sóc Sơn, có một cây hoa đào mọc đã lâu đời. Cành lá đào sum suê, to lớn
khác thường, bóng rậm che phủ cả một vùng rộng. Có hai vị thần tên là Trà và
Uất Lũy trú ngụ ở trên cây hoa đào khổng lồ này, tỏa rộng uy quyền che chở cho
dân chúng khắp vùng.
Vào thời điểm đó, quỷ dữ hay ma quái nào bén
mảng lui đến ắt khó mà tránh khỏi sự trừng phạt của 2 vị thần linh này. Vì vậy,
ma quỷ rất khiếp sợ uy vũ sấm sét của hai vị thần, đến nỗi sợ luôn cả cây đào.
Chỉ cần trông thấy cành hoa đào là bỏ chạy xa bay.
Đến ngày cuối năm, cũng như các thần khác, hai
thần Trà và Uất Lũy phải lên thiên đình chầu Ngọc Hoàng. Trong mấy ngày Tết, 2
thần vắng mặt ở trần gian, ma quỷ hoành hành, tác oai tác quái. Để ma quỷ khỏi
quấy phá, dân chúng đã đi bẻ cành hoa đào về cắm trong lọ, ai không bẻ được
cành đào thì lấy giấy hồng điều vẽ hình 2 vị thần linh dán ở cột trước nhà, để
xua đuổi ma quỷ. Sự tích về hoa đào cũng bắt nguồn
từ đó.
Hàng năm, cứ mỗi dịp Tết đến, mọi nhà đều cố
gắng đi bẻ cành hoa đào về cắm trong nhà để trừ ma quỷ. Tuy nhiên về sau, người
ta quên mất ý nghĩa thần bí của tục lệ này vì không còn tin vào ma quỷ, thần
linh như tổ tiên ngày xưa.
Ngày nay, cành đào tươi thắm vẫn xuất hiện
trong mỗi ngôi nhà vào dịp Tết đến xuân về nhưng ý nghĩa của nó đã khác xa với
tục lệ ngày xưa. Vẻ đẹp của nó đã mang lại sự ấm cúng cho mỗi nhà, gieo vào
lòng mỗi người niềm vui, niềm tin yêu, hy vọng vào năm mới tốt đẹp.
Hoa đào là tượng trưng cho hi vọng của năm mới,
mang đến mong muốn về một năm mới an lành, gặp nhiều may mắn. Vì vậy đào gắn
liền với tết.