Sự tích hoa cúc trắng
Ngày xưa, có một cô bé hiếu thảo sống cùng mẹ trong túp lều tranh dột nát. Một hôm, mẹ của cô bé bị bệnh rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên không có tiền mua thuốc. Thế là cô bé vô cùng buồn bã liền òa khóc bên đường. Một ông lão đi qua thấy lạ, bèn dừng lại hỏi thăm. Sau khi biết được mọi việc, ông lão từ tốn nói với cô bé:
- Cháu hãy vào rừng và hái lấy bông hoa trắng duy nhất dưới gốc cây cổ thụ to nhất trong rừng. Bông hoa này có bao nhiêu cánh thì mẹ cháu sẽ sống được bằng đấy ngày.
Sau khi nghe ông lão nói, cô bé không suy nghĩ nhiều mà liền xách giỏ vào rừng tìm kiếm. Mãi rất lâu sau, cô bé mới tìm thấy bông hoa trắng đó và phải khó khăn lắm mới trèo lên vài hái được nó. Tuy nhiên, sau khi đếm thấy hoa có 4 cánh, cô bé thầm nghĩ:
- Chỉ có 4 cánh hoa, chẳng nhẽ mẹ mình chỉ sống được bằng đấy ngày thôi sao?
Không đành lòng, cô bé liền dùng tay xé nhẹ từng cánh hoa lớn thành những mảnh nhỏ hơn. Một lúc sau, bông hoa cũng theo đó mà dần có nhiều cánh hoa đến mức không còn đếm được nữa. Từ đó, người đời gọi bông hoa ấy là hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé nọ dành cho mẹ mình.